Quỷ Hành Thiên Hạ Quyển 4

Triển Chiêu và Tiêu Lương đứng xung quanh sân hứng gió rét một lúc, cho lúc nóng sốt rồi mới tìm con đường về phòng.Len lén đẩy cửa ngõ vào, cây nến vẫn đang cháy le lói bên trên bàn.Tiêu Lương siêu hớn hở, từ khi định cưtrên tiêu diêu Đảo, bọn họ đã phân tách phòng ngủ, tiểu Tứ Tử cùng nó một phòng, Triệu Phổ và Công Tôn một phòng.Thỉnh thoảng Tiêu Lương sẽ luyện côngđến cực kỳ khuya, lần nào Tiểu Tứ Tử cũng chong đèn đợi, nhưng lại thườngvắt lên người Thạch Đầu ngủ gật.Hai bạn nhẹ nhàng vào phòng.Bạch Ngọc Đường và Tiểu Tứ Tử đã nằm ngủ trên giường, tè Tứ Tử ôm tiểu Hổ gối lên Đại Hổ, nằm liền kề cạnh BạchNgọc Đường, trên người đắp chăn nhỏ dại chuyên dụng.Triển Chiêu chú ý nhìn, đi đến cầu lượngbề rộng giường, giám sát và đo lường xem mình hoàn toàn có thể chen vào không.

Bạn đang xem: Quỷ hành thiên hạ quyển 4

Ngay trong khi ấy,Tiêu Lương kề bên nhìn quan sát sang chóng nhỏ, chuyển tay… bế đái Tứ Tửđi.“Này!” Triển Chiêu vừa định gọi, lại gấp vàng bít miệng lại, trơ góc nhìn Tiêu Lương bế đái Tứ Tử đang ngủ mơmàng sang nệm nhỏ, tiếp nối leo lên, đâm vào chăn, ngủ.Triển Chiêu vốn nghĩ trung tâm mình với Bạch Ngọc Đường tất cả Tiểu Tứ Tử đang đỡ rộng một chút, nhưng mà Tiêu Lương vẫn lấyTiểu Tứ Tử về rồi, cầm cố là đành phải bền chí nằm lên, kì khôi là BạchNgọc Đường trọn vẹn không tỉnh giấc lại.Nội lực Bạch Ngọc Đường cực cao, đừngnói là một trong những người bò lên giường, một con muỗi bay ngang hắn cũng biết, vì vậy Triển Chiêu cực kỳ cẩn thận, ở xuống rồi, việc đầu tiên là nhìnkĩ nhan sắc mặt Bạch Ngọc Đường.Ngoài dự đoán, Bạch Ngọc Đường có vẻ như ngủ hết sức say, Triển Chiêu ngửng đầu chú ý Thạch Đầu Tiễn Tử, lông vẫn xù tungsạch đã khô ráo, chẳng lẽ phải tắm cho hai đái tử này đề nghị mệt bị tiêu diệt rồi?Nghĩ nghĩ, Triển Chiêu nương theo ánhnến nho nhỏ, chú ý lên khía cạnh Bạch Ngọc Đường, áp tới gần chú ý thật kĩ,Triển hộ vệ thầm chậc chậc mấy tiếng, đẹp mắt thật! so với hắn, mỹ nam tàituấn gì đó trên giang hồ, đi hết qua một bên đứng!Dù sao cũng không bi quan ngủ, Triển Chiêudứt khoát ra quyết định chống cằm nhìn Bạch Ngọc Đường, phân vân qua baolâu, ánh mắt Triển Chiêu chầm chậm rì rì dời xuống, đến bàn tay Bạch NgọcĐường.Lại âm thầm “chậc chậc”, Triển Chiêu cảmthán, chưa hẳn bàn tay của quý công tử, ngón tay xem như thanh mảnh,khung xương cực kỳ rõ, đầu ngón tay hết sức dài, Triển Chiêu thò bàn tay mìnhqua, đặt bên cạnh.Vừa hạ xuống, bất chợt nhiên, Bạch Ngọc Đường nhúc nhích, vươn tay tới trước một chút, vừa vặn bỏ lên trên tay Triển Chiêu.… Triển Chiêu ngước đầu nhìn, Bạch Ngọc Đường vẫn đang nhắm mắt, còn ngủ sao?Đánh bị tiêu diệt hắn cũng không tin tưởng người này còn ngủ.Lại qua một lúc, tay vẫn đắp lên nhau.Nhìn nhìn, Triển Chiêu chớp chớp, cảm giác mình nên buồn ngủ rồi. Liềnchui chui vào chăn, trùm khía cạnh ngủ.Không biết nến tắt từ lúc nào, cho dù saothì sau đó, tay hai người cũng không tách bóc ra… không ai thấy, cả hai lạingủ say rồi, không một ai nhớ đề nghị rút tay về.. ….Sáng sớm hôm sau, trời tờ mờ Tiêu Lươngđã dậy luyện công, phát hiện nay trên giường lớn đã mất bóng Bạch Ngọc Đường với Triển Chiêu, chăn mền xếp vô cùng ngay ngắn, chắc rằng đã dậy rồi.Gọi tè Tứ Tử còn mơ màng không tỉnh ngủ lại, hai đứa vẫn giao hẹn, trường hợp Tiêu Lương dậy sớm, tè Tứ Tử cũng cùngdậy sớm, ra ngoài chuyển động chân tay, giả dụ không vô ích cho thân thể.Cả nhị đi từ phòng ra, thấy cạnh giếngnước trong sân, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu sẽ rửa mặt, rượu cồn tác haingười không không giống nhau mấy, trọng tâm trạng có vẻ cũng tương đối tốt. Cạnh giếng cómột cây hòe cổ thụ, đo đắn hai nhỏ chim hoàng oanh từ bỏ đâu cất cánh đếntrên cành hòe, líu lô mừng buổi sáng.Tiểu Tứ Tử vươn vai một cái, thời tiếthôm nay khôn xiết tốt, thích hợp ra ngoài chơi. Nhì hài tử cũng mang lại giếng nước rửa mặt, tiểu Tứ Tử hỏi Triển Chiêu: “Miêu Miêu hôm nay phải ra ngoàilàm câu hỏi sao?”“À…” Triển Chiêu nghĩ nghĩ: “Hôm nay takhông gồm việc, trời tối phải đi dự Thưởng thế đại hội.” Vừa nói vừa gõgõ lên tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương: “Hai đứa cũng bắt buộc đi.”“Vậy lúc này Bạch Bạch cũng không tồn tại việc sao?” tiểu Tứ Tử bước đầu suy tính, hẹn hai người ra ngoài chơi.Bạch Ngọc Đường rửa mặt xong, lắc đầu: “Buổi trưa rảnh, chiều đề nghị đi phúng tang.”“A!” tiểu Tứ Tử mở lớn mắt, Tiêu Lương cũng hỏi: “Ai từ trần rồi sao?”“Phải, cũng không thân lắm.” Bạch Ngọc Đường lạnh nhạt.Triển Chiêu tương đối lo mang đến hắn, buổi chiềuhắn mang lại viếng Thiết chưởng môn một mình, trù trừ sẽ xảy ra chuyện gì, vẫn cứ cảm thấy hắn nhận ra thiếp mời tang sự này có âm mưu.Mọi người bên này đang trò chuyện, chợtcửa Tàng Thư những cách đó không xa mở ra, ba người Bàng Dục, Bao Duyên cùng Bao Phúc mơ gặp ác mộng màng đi ra.Mắt người này cũng rạm quầng, xem ra sẽ thức trắng cả đêm.Ba tín đồ bổ nhảo đến giếng nước, vốc nước xốc lên mặt, tỉnh táo apple lại một chút.Bàng Dục cọ mặt ngừng thì tảo sang gọitiểu nha đầu đã bưng điểm trung tâm đến: “Tiểu Ngọc, pha mang đến ta bát tràđặc, đề xuất thật là đặc, trong lấp Khai Phong tất cả Bạch Trà không? Ta mê say uống nhiều loại đó.” tiểu nha đầu thấy hắn như thế, bít miệng cười chạy đi.Bao Duyên tuy có vẻ mệt, tuy nhiên trong đầu vẫn lưu ý đến không ngừng, rửa mặt xong, thấy Bàng Dục sống dở bị tiêu diệt dởlay lắt một bên, lập tức vỗ vỗ: “Này, không phải ngươi khét tiếng ăn chơibất đề cập ngày đêm sao? Sao vừa thức một đêm vẫn mệt rồi?”“Thức một đêm ăn chơi và thức một đêm để đọc sách là nhì chuyện không giống nhau! thiếu gia ta tự khi thành lập và hoạt động đến naychưa từng thức tối đọc sách!” Bàng Dục xoa xoa chiếc cổ đau nhức: “Ai… vị trí quỷ quái ác nào không biết, tìm cả một tối cũng không thấy.”Tiểu Bao Phúc thì sẽ vừa rửa phương diện vừa dựa vào thành giếng ngủ.Triển Chiêu thấy vui, hỏi Bao Duyên: “Nhị công tử, bố người tìm chỗ nào cả đêm?”Bao Duyên mang bức máu thư ra cho Triển Chiêu xem: “Bọn đệ tra cứu Ngũ Phần Thôn, nghĩ rất có thể là một địa danh.”Tiêu Lương nhìn xong xuôi nhịn không được nhíu mày: “Ngũ Phần Thôn? gồm nơi mang dòng tên không may vậy sao?”“Ừm…” Triển Chiêu sờ cằm: “Có lẽ đây chưa hẳn tên thật, mà lại là biệt danh.”“Biệt danh?” Bao Duyên ko hiểu.Triển Chiêu gửi thư mang đến Bạch Ngọc Đường xem.Bạch Ngọc Đường coi một lúc, cũng gậtđầu: “Đúng vậy, ví dụ như một nơi vốn thương hiệu là Ngô Gia Thôn, trongthôn phần lớn là fan họ Ngô. Tuy nhiên có vô số Ngô Gia Thôn, ko nóiđịa điểm thì không một ai biết là làng nào. Chũm là mang một điểm sáng riêngcủa thôn ra để đặt biệt danh. Lấy ví dụ như Ngô Gia Thôn tiếp giáp một ngọn núi phíatây, liền gọi thành Tây sơn Ngô Gia Thôn.

Xem thêm: " Đồng Hồ G Hồ Casio G - Đồng Hồ Gshock Chính Hãng

Cũng có thể có thôn rước săn bắn đểsống, cung cấp thịt hươu, đặt thành Ngô Gia Bào Tử Thôn.”“À!” Bao Duyên là nhỏ mọt sách, Bàng Dục là đại công tử, nhị người chưa từng nghe nói về những chuyện bên trên giang hồ, đều thấy như vừa được không ngừng mở rộng tầm mắt.“Vậy Ngũ Phần Thôn, liệu có phải là nói vào thôn này còn có năm phần mộ không?” Bao Duyên hỏi.“Ai, thôn làm sao chẳng gồm năm phần mộ?” Bàng Dục phẩy tay: “Thôn như thế nào thì cũng có thể có người chết, có năm phần mộ là quá bình thường!”“Trước đó đã có nói đến oan quỷ!” TriểnChiêu nghĩ về nghĩ: “Có thể năm phần chiêu mộ này liên quan đến án oan nào đó,thế là để là Ngũ Phần Thôn.”“Có cả một số loại thôn làng kia sao?” Bao Duyên tò mò.Triển Chiêu gật đầu: “Chẳng hạn như trên giang hồ có nơi được hotline là bản lĩnh Lĩnh, vị trí nơi đó khôn cùng hiểm,trên núi gồm rừng đá thiên nhiên hình thành mai hoa thung, là chỗ rất tương xứng để cao thủ so tài, cho nên vì vậy thường có người đến đóđấu võ… Nhưng fan đấu võ nhiều, bạn chết cũng nhiều. Bên dưới rừng đáthường phát hiện hài cốt, thế khả năng Lĩnh lại được gọi thành Bạch CốtLĩnh hoặc khô Lâu Lĩnh.” “Sợ quá.” tè Tứ Tử nhịn ko được nói.Tiêu Lương kéo bảo bối ra bàn nạp năng lượng điểmtâm, tè Ngọc bưng trà sệt tới, Bàng Dục uống ùng ục mấy ngụm, xem nhưtỉnh được một chút.Bọn Triển Chiêu cũng ngồi xuống bàn, vừa ăn uống vừa nói.Tiểu Tứ Tử thấy Công Tôn và Triệu Phổ không đến, ngay tức khắc hỏi tè Ngọc: “Tỷ tỷ, thân phụ và Cửu Cửu đâu?”“Vương gia và Công Tôn tiên sinh sángsớm sẽ vào cung rồi, bên cạnh đó thái hậu quy định mỗi ngày vương gia nên vào cung khuyên chúa thượng ít độc nhất vô nhị một canh giờ. Tiên sinh đi bắtmạch mang lại thái hậu cùng Bàng phi, Bàng phi vừa sinh hài tử, đề xuất điều chăm sóc cẩn thận, nếu như không sẽ giữ lại mầm bệnh. Thái hậu nói vừa mới đây thượnghỏa, bị rộp miệng.”Bàng Dục rung lắc đầu, một lát nữa phải xin thêm một trong những phần thuốc đến cha, Bàng thái sư mấy ngày này đến lưỡi cũng trở thành rộp.Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gật gậtđầu, chú ý nhau một cái, hai fan đấy cực kỳ bận, coi ra đái Tứ Tử cùng Tiêu Lương hôm nay do bọn họ chăn.“Vậy phải làm thế nào mới tra được?” Bao Duyên kháng cằm thở dài, Bao Phúc gặm màn thầu: “Chúng ta đi hỏi lão gia đi, thiếu thốn gia.”“Này, nếu ngươi hổ ngươi hỏi, ta đi hỏi chongươi.” Bàng Dục quăng quật cái bánh bao vào miệng , chạy ra chi phí thính, nhưngkhông bao thọ sau lại ủ rũ chạy về: “Không được gì, thân phụ ta nói ngay làchưa từng nghe! Bao đại nhân nói nghe quen, nhưng lại không lưu giữ được.”Bao Duyên lại càng âu sầu.Triển Chiêu nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường: “Nghe giống tên giang hồ gọi, hoàn toàn có thể trong sách thiệt sự không viết lại.”“Đi hỏi Âu Dương đi.” Bạch Ngọc Đường nói: “Hắn là địa lý thông.”“Âu Dương?” nhì mắt Bao Duyên sáng sủa lên: “Là fan nào?”“À, là Hỏa kỳ hưu Âu Dương thiếu hụt Chinh!” Bàng Dục mỉm cười tủm tỉm nói: “Có thể hắn biết, danh tiếng địa lý thông.”“Có điều hẳn là chuyện xung quanh Khai PhongÂu Dương không làm rõ như ở biên quan, chúng ta đi hỏi trước, nếu quảthật hắn cũng biết, thì cho đến Thái học Viện, hỏi è cổ lão tiên sinh?”Triển Chiêu đề nghị.“Trần lão gia tử?” Bao Duyên vẫn ngần ngừ là ai.“Trần Ngọc, trần phu tử, phu tử của Thái học tập Viện.” Triển Chiêu nói: “Thành trấn phủ huyện, thôn buôn bản sơn trạicủa cả Đại Tống, gần như được khắc ghi trong đầu ông ấy, là một trong những lão học tập giả.”“Vậy bọn họ dùng bữa rồi đi!” Bao Duyên ban đầu liều mạng gặm bánh bao, Bàng Dục thở dài, còn chưa được ngủ sao?..Ăn điểm trọng điểm xong, Triển Chiêu với BạchNgọc Đường dẫn Bàng Dục, Bao Duyên, cùng đi hỏi chuyện về Ngũ Phần Thôn, tè Tứ Tử và Tiêu Lương không có bất kì ai chăn, cũng bám theo.Mọi người đi kiếm Âu Dương trước, quảnhiên, Âu Dương thiếu Chinh khước từ ngay: “Chưa từng nghe!” ngoài ra còn luôn thể cảm thán một chút, nhi tử đơn vị Bao đại nhân sao lại white nhưthế!Cuối thuộc đành bắt buộc đến Thái học tập Viện, tra cứu lão học giả Trần phu tử.Trần phu tử nói chuyện Bao Duyên mộtlúc, cảm thấy rất là hợp tính, ko hổ là nhi tử của Bao Chửng, quảnhiên cũng là 1 trong những con mọt sách gan dạ công bằng!“Ngũ Phần làng sao?” nai lưng phu tử vuốt râu: “Ừm…”Triển Chiêu với Bạch Ngọc Đường ngồi mộtbên kiên nhẫn chờ, trần phu tử ngửa phương diện khép hờ mắt, tay vuốt râu dừngcố định lại kia bất động.Thật lâu sau, vẫn bất động, tè Tứ Tử nhỏ dại giọng hỏi Tiêu Lương: “Tiểu Lương Tử, gia gia này ngủ rồi sao?”Tiêu Lương dở khóc dở cười che miệng tè Tứ Tử.“Ừm.”Thật thọ sau nữa, lão phu tử lại ừm một cái, đổi bốn thế, liên tục trầm tư.Lần này Bàng Dục cũng chịu đựng không nổi nữa: “Lão gia tử, rốt cuộc ngài gồm biết không?”“Ừm…” Lão phu tử liên tiếp ừm.Triển Chiêu ngồi ở kề bên ôm mặt, Bạch Ngọc Đường cũng lần khần làm sao.Bàng Dục đang hơi mất bình tĩnh: “Ta nói lão gia…”Chưa kịp nói hết, nai lưng phu tử đang đứng bật dậy.Mọi bạn há mồm, a, động bịt rồi.Trần phu tử run run đi sang một phía.Bức tường phía đó có một tủ đứng mập như trong các hiệu thuốc, tất cả nhiềungăn nhỏ, bên trên đánh số trang bị tự.Lão phu tử đếm dọc, rồi lại đếm lịch sự ngang, ở đầu cuối tìm đến một ô, mở ra, lấy một cái chìa khóa ra.Bọn Triển Chiêu nín thở chú ý lão phu tử, cảm giác hơi khó thở.Bàng Dục kề qua hỏi Triển Chiêu: “Này, lão nhân gia từng nào tuổi rồi?”Triển Chiêu suy nghĩ nghĩ: “Hơn chín mươi rồi.”Mọi bạn đều giật mình, nặng nề trách sao lại chậm chạp như thế! “Cầm chiếc này.” Lão phu tử dẫn nhị ngườiđi mang đến hành lang, chỉ vào hiên nhà dài thiệt dài, không ít quanh, haibên hiên chạy có nhị dãy cửa ngõ gỗ khóa chặt. “Tìm cho cửa tương đương số, mở ra… trong những số đó có biên chép về biệt danh của các thôn buôn bản mấy chục năm trởlại đây.”Bọn Triển Chiêu há hốc mồm, vì thế cũng ghi nhớ được?“Ghi chép trong các số ấy được phân nhiều loại theotừ đầu tiên, các ngươi tra cứu trong ô chữ ‘Ngũ’.” Lão phu tử nói xong, runrun trở về ngồi lại, cầm cây viết lên bắt đầu viết chữ, bên trên bàn là một trong những chồnggiấy cuộn lớn, mọi tín đồ nhìn thấy đông đảo thè lưỡi, thật không hổ là lãohọc giả...Cầm chìa khóa, đi mấy vòng vào khu bốn liệu của Thái học Viện, cuối cùng cũng tìm kiếm được căn chống xứng đôi, mở ra…Mọi fan vốn nghĩ sẽ có mùi nấm mèo mốc xộc vào mũi, hoặc con chuột trú thành đàn, dẫu vậy không có!Tư liệu được bố trí thành sản phẩm rấtchỉnh tề, tiểu Tứ Tử và Tiêu Lương ngày nào cũng phải làm cho một việc, làgiúp Công Tôn sắp đến xếp, phơi sách, bắt gặp cảnh tượng bởi vậy đều không khỏi xúc động: “Sạch sẽ quá!”Bao Duyên đi vào, tìm về ô chữ “Ngũ”,cẩn thận lấy tư liệu phía bên trong ra, “Nhất định là được phơi nắng thườngxuyên, trang sách thật sạch nguyên vẹn, không có lỗ mọt.”Người nào thì cũng ôm mấy quyển, cẩn thậnlật từng trang, ngay cả Bàng Dục vốn hấp tấp vội vàng cũng không dám làm bừa nữa, lật từng trang một.Im yên ổn một lúc, Triển Chiêu đột nhiên nhiên cảm xúc thấy Bạch Ngọc Đường đụng đụng vài ba mình.Ngẩng đầu, thấy Bạch Ngọc Đường chuyển quyển tứ liệu trên tay qua, chỉ vào một trang trong các số đó cho hắn xem.Triển Chiêu nhìn sang, bên trên trang ấy bao gồm chép một đoạn:Vùng ngoại thành phía tây nam KhaiPhong, tất cả một cánh rừng, vào rừng rải rác rất nhiều thôn làng mạc nhỏ, cóthôn đang có lịch sử mấy trăm năm.Đa số trong số đó đều nằm tại sườn núiphía nam, chỉ duy độc một thôn, nơi trưng bày sau sườn khuất ngọn núi, vì vậythôn làng này được gọi là đánh Âm Thôn. Mấy năm trước, thôn làng đột nhiên hoang phế, duy nhất đêm, tín đồ trong thôn di cư tập thể.Vì vị trí của sơn Âm làng hẻo lánh, rấtít bạn qua lại, do đó khi đó không có bất kì ai chú ý, cho nên không thểxác xác định rõ thôn làng đó hoang phế từ năm nào, và, đã gồm chuyện gì xảyra lúc đó.Mãi cho đến một ngày, một thợ săn đi qua thôn ấy, nghỉ ngơi lại một đêm. Giữa đêm gặp gỡ một nữ tử bạch y cất cánh đến trướcmặt mình, nói dẫn hắn mang lại một nơi. Nam tử ngờ ngạc đi theo người đẹp đóđến khu vực mộ phía bên trong thôn, giữa nơi đó, giữa từng lớp xương trắng, cónăm tấm chiêu tập bia black tuyền xếp thành hàng, thương hiệu trên bia chiêu mộ theo vật dụng tự là: đại cô, nhị tỷ, tam tỷ, tứ nương, ngũ muội.Ma quái độc nhất vô nhị là, bên trên năm tấm bia mộ, quanh đó tên, còn tồn tại một chữ “Oan” to lớn đỏ như máu!Nữ tử bạch y bay đến sau tấm bia “Ngũ muội”, đùng một phát treo fan lên thân không trung, khóc nức nở.Lúc ấy, một tia sét lóe lên, không nháysáng bao phủ sáng lên, bạn thợ săn ấy nhìn thấy sau sản phẩm bia tuyển mộ còn hồn vía bốn phụ nữ tử khác phất phơ, hồ hết áo trắng tóc đen, phiêu đãng lay rượu cồn ma quái không vấn đề gì tả nổi.Người thợ săn ghê hãi, vừa chạy vừa télăn xuống đánh Âm Thôn. Từ đó về sau, thông thường có người thấy con gái quỷ trongSơn Âm Thôn, còn nói là năm tỷ muội kia. Mọi khi vào tối lặng tiếngngười, thường có tiếng khóc thủ thỉ thê lương, vang vọng mọi sơn ly mãi ko tán đi.Thậm chí những người đi ngang núi, vôtình nghe thấy tiếng khóc than bi lụy cùng cực, bị mê hoặc, bổ xuốngvách núi làm thịt nát xương tan.Về sau, dần dần có bạn gọi tô Âm làng này là, Ngũ Phần Thôn..