Lẽ ra chúng ta là hai đường thẳng song song, dù đi bao xa cũng không bao giờ gặp nhau, nhưng vì cơ duyên, hai đường thẳng song song đã hợp lại thành một.

*
Menu

Chương 17 (17+)2 năm sau–Uhm, đừng… Tình, tha cho ta… – Ta rên rỉ cầu xin–Tiểu bảo bối thật không ngoan – Tuyệt Tình cười tà ácTrên giường, hình ảnh tiên diễm ướt át diễn ra.

Bạn đang xem: Sáu tuổi tiểu xà hậu

Nữ nhân là 1 oa nhi, nhìn thế nào cũng chưa quá 10 tuổi. Thế nhưng, thân thể non mịn, trắng trẻo rất gợi dục. Nàng bị trói 2 tay trên giường, cả người bị buộc bằng những sợi dây, như 1 món đồ trang trí. Quần áo sớm bị thoát sạch, chỉ còn lại lõa thể. Trên bầu ngực sữa non mềm, nhỏ nhắn, bàn tay nam nhân đang xoa nắn hết sức tỉ mỉ, chỉ chờ đợi nó cứng rắn hơn nữa. Ở bên dưới, hoa huyệt sưng đỏ không có lấy cọng lông tơ đang đóng mở, khát khao an ủi. Bàn tay nam nhân giữ ở cửa huyệt, xoa nắn trêu đùa hạt châu sưng tấy.–Uhm.. a a a… đừng… – Khuôn mặt nữ nhi như thống khố, như vui sướng–Đừng sao? – Nam nhân cười tà ác. – Tiểu Linh nhi, ngươi xem, đã ướt như vậy… – Hắn nói, dơ bàn tay còn dính chút dịch trong suốt.Ta đỏ mặt, hơi thở hổn hển xen lẫn xấu hổ. Còn không phải tại hai tên biến thái nhà ngươi.–Ân… uhm…–Rên lướn lên, Linh nhi…. Ta rất thích nghe tiếng tiểu bảo bối động tình… – Tuyệt Tình thổi khí bên tai ta, còn cố ý liếm qua dái tai–Uhm… đừng mà… rất nhột…Hắn trêu đùa đủ, bắt đầu đưa cự long thô to trước cửa huyệt, rê 1 đường. Ta hơi ưỡn người lên, hắn thích thú xem biểu tình của ta…–A a a a a…–Đừng gấp… Linh nhi, ngươi kẹp chết ta..Tiếng thở dốc. Hắn thống khoái hít thở. Cửa huyệt vẫn y nguyên 2 năm trước. Chặt chẽ, gắt gao cắn mút cự long của hắn. Nàng sinh ra là báu vật. Tiểu huyệt này, sẽ kẹp cho nam nhân thống khoái mà chết.–Ngươi… chậm chút… đừng… ân… uhmHắn luật động thân dưới, đưa đẩy. Tiểu oa nhi nhiệt tình, chỉ cần hơi động đậy, dụ dỗ nàng, xuân thủy lập tức tràn ra, thỏa mãn hư vinh của nam nhân. Báu vật như vậy, quả là hiếm có.Cửa bỗng bật mở, 1 nam nhân nữa bước vào, mang theo khí lạnh. Nữ nhân trên giường rùng mình, vì vật hoa huyệt gắt gao hút chặt. Nam nhân trên mặt vừa khổ vừa sung sướng, hét lên 1 tiếng, để lại mầm mống trong nàng. Nhưng hắn vẫn không rút ra, cứ giữ nguyên như vậy, còn cố tình bế nàng ngồi lên, dang 2 chân ra, ngồi lên bộ hạ hắn.–Ca, người về rồi… Ngươi xem Linh nhi thật không ngoan, còn muốn trốn–Ta sai rồi… uhm, đừng động…Nàng nhăn nhó, vặn vẹo mông nhỏ trên người hắn. Ngồi ở tư thế này, hắn thấy rõ chỗ hai người kết hợp, làm tăng kích thích thị giác. Kiếm thịt trong hoa huyệt vì thế cũng trở nên cứng rắn.–Linh nhi lại muốn trốn sao? – Nam nhân mặc bộ đồ đen, phủi phủi bông tuyết trên vai, cười cười lại gần.–Aaaa, lạnh… Nghĩa… huynh bắt nạt ta…Bàn tay lạnh như băng của Tuyệt Nghĩa vòng qua, ôm lấy bộ ngực nhỏ của nàng. Lửa nóng ở dưới, kết hợp băng diễm ở trên tạo xúc cảm khó tả.Nháy mắt ra hiệu, Tuyệt Nghĩa bế thốc nàng lên như 1 con búp bê, rồi ôm vào lòng. Đôi môi bá đạo cắn bờ môi mỏng đang ngậm lại. Lưỡi và lưỡi dây dưa, tạo nên bản nhạc ướt át.–Đại ca, còn ta nữa…Tuyệt Tình không chịu yếu thế, hắn hôn khắp đằng sau của nàng, lưu lại dấu hôn ngân đỏ ửng mê người. Bàn tay cùng với tay Tuyệt Nghĩa, mỗi bên xâm chiếm 1 bầu ngực ướt át–AAAA… hai ngươi… đừng mà….Kháng nghị vô hiệu lực. Tuyệt Nghĩa 1 tay thoát y phục, 1 tay cố định nàng trên lòng. Hắn cởi đai lưng, chỉ thả ra cự long đã sớm sưng tấy, nổi gân xanh. Cửa huyệt còn lưu lại chút mầm mống của Tuyệt Tình, sớm đã ẩm ướt.

Xem thêm: Nơi Bán Vòi Xịt Vệ Sinh Inax, Vòi Xịt Vệ Sinh Bồn Cầu, Vòi Xịt Bồn Cầu Inax Archives

Hắn động thân 1 chút, đưa tiểu bảo bối ngồi lên nam căn, rồi khẽ đưa đẩy. Thật chặt. Hô hấp cũng vì thế mà trở nên rối loạn.–Bảo bối, giúp ta nào…Tuyệt Tình buông tha tay nàng, đưa nàng nắm lấy nam căn đang sưng lên. Vân Linh biết đìu, phối hợp. Tay cũng bắt đầu luật động lên xuống.Ngày đó, ở chân núi Vân Sơn, tình cờ gặp lại, cả đời quyết định dây dưa.Ngày đó, Kiều Nhân Kiệt chống đỡ vài kiếm, căn bản không phải là đối thủ của Tuyệt Sát hai người họ. Ta rất nhanh trí mà đưa điều kiện trao đổi. Ta đi với bọn hắn, hắn sẽ tha cho Nhã Nhạc và Nhân Kiệt.–Ngươi đi đi…–Ta không thể bỏ lại nàng… – Hắn phức tạp nhìn ta–Huynh cứ về đi, họ sẽ không hại ta…–Nhưng nàng là thê tử của ta…–Chúng ta chưa có bái đường. – Ta nói… – Huynh không đi, ta sẽ chết trước mặt huynh. – Ta dí cổ gần hơn thanh kiếm của Tuyệt Tình–Hừ, thật thâm tình. – Hắn chế nhạoKiều Nhân Kiệt hết sức khó khăn, cùng Nhã Nhạc dời đi.Ta vẫn tin, họ sẽ quay lại. Nhưng hỡi ôi, họ căn bản không biết ta ở đâu. Theo ta thấy, đây là căn cứ riêng của Tuyệt Sát. Trong 2 năm ở đây, ta trốn ra không ít lần. Nhưng đây như khu biệt lập, khắp nơi hoang vắng toàn cây, núi, rừng. Ta nghĩ có lẽ không phải Vân quốc. Bọn hắn cứ thế mà chiếm lấy ta, dụ dỗ ta, huấn luyện thành cái dạng đặc biệt mẫn cảm.–Linh nhi, ngươi phân tâm rồi.Kèm theo đó là tiếng tét đít. Ta đau quá, khẽ rên 1 tiếng. Hoa huyệt vì thế mà co rút lại, khiến Tuyệt Nghĩa phải mau chóng bắn ra…Ta tiếp tục bị 2 ác ma trêu chọc suốt 1 đêm.–Linh nhi, đã đến lúc rồi… – Tuyệt Tình vuốt mái tóc của nàng, nhỏ giọng thì thầm.–Hôm nay đến phiên ta. – Tuyệt Nghĩa nói–Ca, ngươi lại muốn độc chiế nàng. – Hắn bất mãn–Về phòng, mai đi rồi. – hắn hừ lạnh–Được rồi… – Tuyệt Tình bò dậy, lẩm bẩm gì đóKhi hắn đi, không gian lại yên lặng. Tuyệt Nghĩa lên giường, kéo lại chăn cho ta. Động tác ôn nhu, chăm sóc. Thực ra hắn chỉ nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng lại rất quan tâm đến ta. 2 người chia nhau ngủ với ta, thường hắn sẽ không làm gì, mà tên Tình kia sẽ lao vào như sói đói. Hắn nói với ta, hắn không muốn ép ta, hắn đợi.Ta rúc vào lòng hắn, cọ cọ. hắn nhẹ nhàng vuốt tóc ta.–Mai chúng ta đi đâu vậy?–Bí mật. Ngươi ngủ đi, giữ sức.–Dạ. Ngủ ngon…Ta cứ thế ngủ. Hắn luôn mang vẻ ngoài lạnh lùng nhưng ôn nhu đó chứ. Ở trong lòng hắn, cực kì an toàn. Ta cười sung sướng.