BÀI THƠ CỦA MỘT NGƯỜI YÊU NƯỚC MÌNH

(congthuong.net)- công ty thơ Trần đá quý Sao, tác giả của tương đối nhiều bài thơ tràn đầy lòng yêu thương nước, trong số đó có bài Bài thơ của một người yêu nước mình, vẫn trút tương đối thở ở đầu cuối vào 15 giờ đồng hồ chiều ni (9-5).

Bạn sẽ xem: bài bác thơ của một người yêu nước mình

Nhà thơ Trần tiến thưởng Sao thương hiệu thật là Nguyễn Đính, sinh năm 1941 ở thôn Vỹ Dạ, Huế. Ông thi đỗ tú tài năm 1961, học tiếp ĐH Huế rồi tham gia trào lưu đấu tranh của sinh viên Huế cùng vắt hệ với các ông: Hoàng che Ngọc Tường, Ngô Kha, nai lưng Quang Long, Võ Quê, Thái Ngọc san, Bửu Chỉ…

Năm 1965-1970, ông thoát ly lên chiến khu, công tác làm việc tại Ban Tuyên huấn Thành ủy Huế. Trong thời gian này, ông viết báo với các bút danh Nguyễn Thiết, Lê Văn Sắc, è cổ Sao.

Bạn đang xem: Bài thơ của một người yêu nước mình


*

Nhà thơ Trần xoàn Sao trong thời điểm cuối đời. Ảnh: MINH TỰ - TTO.

Năm 1970, ông được chỉ dẫn miền Bắc an dưỡng, chữa bệnh. Sau mon 4-1975, ông quay trở lại Huế, làm cho liên lạc sống xã, kế tiếp làm tại Phòng văn hóa truyền thống TP Huế, rồi về có tác dụng liên lạc nghỉ ngơi xã Hương lưu giữ (Huế) cho tới khi về hưu năm 1984. Từ lúc về hưu, ông sinh sống trong Huế cho đến khi qua đời.

Tuy ít phổ biến thơ mình tuy nhiên bài thơ mang tên Bài thơ của một tình nhân nước bản thân được ông sáng sủa tác vào thời điểm năm 1967, ký kết tên Trần vàng Sao sẽ được lựa chọn là 100 bài bác thơ xuất nhan sắc nhất việt nam thế kỷ 20.

Xem thêm: Top 12 Laptop Chuyên Đồ Họa Giá Rẻ 2021 Dưới 15 Triệu, Top 12 Laptop Đồ Họa Rẻ 2020 Cấu Hình Cực Khủng

Ngoài bài xích thơ này, ông còn có nhiều bài thơ khác tràn trề tình yêu thương nước được bạn đọc biết đến. Năm 2012, ông được NXB Hội đơn vị Văn ấn hành tập thơ đầu tiên là tập ngôi trường ca Gọi search xác đồng đội. 

BÀI THƠ CỦA MỘT NGƯỜI YÊU NƯỚC MÌNH

Buổi sáng tôi khoác áo đi giầy ra đứng kế bên đường

Gió thổi gần như bông nứa trắng bên sông mùi hương tóc thô còn thơm lúa mùa qua bè phái chim sẻ đậu ở trược sân nhà rất nhiều đứa trẻ em đứng quan sát ngấp nghé Tôi yêu đất nước này như vậy Mỗi buổi mai bạn bè chim sẻ kế bên sân Gió mát với trong Đường đi đầy cỏ may với muộng ưa chuộng Tôi vẫn sinh sống vẫn ăn vẫn thở như mọi fan Đôi khi đột nhớ một tiếng cười cợt lạ Một câu ca dao bi đát có hoa bưởi hoa ngâu Một vệt bùn khô xung quanh đá không ai chia tay Cũng ghi nhớ một tiếng xe tàu. Bà bầu tôi thức khuya dậy sớm trong năm này ngoài năm mươi tuổi ông xã chết vẫn mười mấy năm Thuở tôi new đọc được i tờ người mẹ thương tôi chị em vẫn tảo tần Nước sông gạo chợ Ngày hai buổi đơn vị không lúc nào vắng fan đòi nợ sinh sống qua ngày phải phải nghiến răng Cũng không vui nên chị em ít khi cười cợt Những buổi trưa buổi về tối Ngồi một mình hay khóc Vẫn thở dài nhưng mà không thổ lộ Thương bé không phụ vương Hẩm hiu côi cút Tôi yêu giang sơn này xót xa người mẹ tôi nuôi tôi mười mấy năm không lấy ông xã Thương tôi cần ở góa nuôi tôi đầy đủ đứa nhà giàu từng ngày chửi bươi Chúng cho mẹ con tôi quần áo tiền bạc, như cho 1 đứa hủi Ngày kỵ phụ thân họ mặt hàng thân thích không có ai tới Thắp ba cây hương thơm Với mấy bông hải đường bà mẹ tôi khóc tỉ ti Cầu thân phụ tôi phù trì tôi nên người Con nó còn nhỏ dại dại Trí chưa khôn chân chưa vững bước tiến Tôi một mình nuôi nó tất cả kể chi mưa nắng nóng Tôi yêu quốc gia này cay đắng trong thời điểm dài thắp đuốc đi tối Quen thân rồi không có ai còn ghi nhớ tên dĩ vãng đè trên sống lưng thấm nặng trĩu Áo các giọt mồ hôi những buổi chợ về Đời cúi thấp Giành từng lon gạo mốc, Từng cọng rau hột muối Vui sao khi bé bữa đói bữa no người mẹ thương con nên cách biệt sông đò sản phẩm gánh nặng bắt buộc qua ước xuống dốc Đêm nào mẹ cũng khóc Đêm nào người mẹ cũng khấn thầm mong muốn con khôn khủng cất khía cạnh với đời Tôi yêu giang sơn này khôn nguôi Tôi yêu người mẹ tôi áo rách Chẳng lúc nào nhớ tuổi bản thân bao nhiêu. Tôi bước tiến Mưa mọi khi mỗi to, Sao bây giờ lòng thấy chật Như buổi sáng mùa đông chưa thấy khía cạnh trời mọc con sông dài nằm nhớ phần đông chặng rừng trải qua Nỗi mệt mỏi, rưng rưng từng nhỏ nước Chim đậu trên cành chim ko hót khoảng chừng vắng mùa thu ngủ bên trên cỏ may Tôi yêu non sông này những buổi mai không người nào cười không tiếng hát trẻ em Đất đá cỏ cây ơi Lòng vẫn thương bà mẹ nhớ thân phụ Ăn cửa hàng nằm cầu Hai sản phẩm nước mắt chảy ra mỗi đêm mong trời khấn phật, tai qua nạn ngoài Tôi yêu giang sơn này áo rách rưới Căn đơn vị dột phên không chống nổi gió Vẫn yêu thương nhau trong từng tương đối thở Lòng vẫn yêu mến cây nhớ cội hoài Thắp đèn đêm ngồi hóng mặt trời mai Tôi yêu non sông này như thế Như yêu cây cối ở trong vườn Như yêu mẹ tôi siêng năng chịu mến Nuôi tôi thành người bây giờ Yêu một giọng hát giỏi Có bài bác mái đẩy thơm hoa dại có sáu câu vọng cổ đựng chan có ba táo công thờ trong bếp Và tuổi thơ ai oán như giọt nước trong lá sen Tôi yêu giang sơn này và tôi yêu thương em Thuở tóc kẹp tuổi ngoan học trò Áo trắng cùng chùm hoa phượng đỏ Trong bước đi chim sẻ Ngồi học bài xích và gọi nhỏ tên tôi Hay thủ thỉ huyên thuyên Chuyện bên trên trời dưới đất rất lạ Chuyện hoa lá mọc 1 mình trên đá Cứ hay cười cợt mà lừng chừng có người buồn. Sáng từ bây giờ gió lạnh vẫn còn đấy Khi xa bên vẫn hy vọng ngoái lại Ngó cây cam cây vải Thương mẹ già như chuối bố hương Em chưa ảm đạm Vì chưa rách áo Tôi yêu tổ quốc này rau củ cháo tư ngàn năm cuốc bẫm cày sâu Áo đứt nút qua ước gió bay Tuổi thơ em hãy giữ cho ngoan Tôi yêu nước nhà này lầm than bà bầu đốt củi bên trên rừng thân phụ làm cá ngoài biển Ăn rau xanh rìu rau xanh éo rau xanh trai Nuôi mập người từ thời điểm ngày mở đất tư ngàn năm nằm sợi nếm mật Một tấc lòng cũng trứng Âu Cơ Một tiếng nói của một dân tộc cũng đầy hồn Thánh Gióng. Tôi đi không còn một ngày chạm mặt toàn fan lạ chưa ai biết chưa ai quen chần chờ tuổi chần chừ tên thuộc sống bình thường trên đất thuộc nỗi đau phân chia cắt bắc vào nam Cùng bao gồm chung tên gọi nước ta Mang vệt thương rã máu bên cạnh tim cùng nhức nhối với những người chết oan ức Đấm ngực hờn giận tức tối Cùng anh em cất cao giờ nói phiên bản tuyên ngôn mười bốn triệu con người đòi hòa bình tự vì chưng Bữa ăn nào cũng phải được no Mùa lạnh phải bao gồm áo ấm Được nói cười hát ca yêu đương không có ai cấm Được thờ cúng những người dân mình tôn kính hai mươi năm cuộc sống chưa lúc nào định. Tôi trở về căn nhà bé dại Đèn thắp ngọn lờ mờ Gió thổi vào lá cây xạc xào Vườn đêm thơm mát chén bát canh rau xanh dền tất cả ớt chìa vôi bên hàng xóm gồm tiếng con nít khóc mẹ bồng bé lên non ngồi mong Ái tử Đất nước từ bây giờ đã ngấm hồn bạn Ve chuẩn bị kêu ngày hè Nên không hề mấy thu Đất nước này còn chua xót đề xuất trông ngày thống tuyệt nhất Cho bên đó không gọi bên đây là người khu vực miền nam Cho bên này sẽ không gọi vị trí kia là người miền bắc Lòng vui lúc này không thấy chật Tôi yêu quốc gia này chân thực Như yêu thương căn nhà nhỏ tuổi có mẹ của tôi Như yêu thương em nụ hôn ngọt bên trên môi và yêu tôi đang biết làm bạn Cứ trông quốc gia mình thống nhất. 

Đường gióNhà thơ Trần quà SaoTrần xoàn SaoTrần SaoHương LưuNguyễn Thiếtsông MùiNguyễn Đính bài xích thơ của một tình nhân nước mình